Thursday, June 30, 2005


Thằng Bé Thiên Thần

Hoàng Thy


Quỳnh từ sở làm phóng vội xe đến Nhà Trẻ để đón cu Phương, vừa kịp lúc Nhà Trẻ sắp đóng cửa. Nàng gặp bà Novo nắm tay cu Phương đứng chờ trước thềm.

- I am sorry, miss Novo. The traffic is so bad. Quỳnh nói với bà giáo của Phương.

- Never mind. Alright, see you Monday. Have a nice weekend.

- Thank you very much.

Bà Novo không biết có nghe nàng cảm ơn không nữa mà đã quày quả bỏ đi. Cũng chả trách bà ta được. Ở Mỹ này mà ! Tất cả đều chạy theo kim đồng hồ. Biết đâu bà ta cũng có việc cần đi ngay. Quỳnh vội vã đưa con ra xe, đặt vào ghế , thắt dây an toàn cẩn thận rồi nựng con :

- Không sao đâu con ạ. Mẹ mới trễ có năm phút thôi.

Bây giờ Mẹ con mìnhvề nhà làm cơm chờ Ba và chị Thủy về là vui ngay ấy mà.

Trên đường về nhà nàng mới sực nhớ là chưa có “sốt” cho món thịt bò chiên. Nàng ghé lại chợ Von. Quỳnh ngẫm nghĩ nếu bây giờ phải mất công tháo dây nịt an toàn cho con rồi dắt theo vào chợ thì lôi thôi quá. Vả lại nàng chỉ cần mua gói bột “Babercue Sauce” rồi ra ngay nên nàng nựng con :

- Con ở đây nhé. Mẹ vào mua gói “sốt” là ra ngay.

Nàng không quên hé cửa xe xuống độ 2 inches cho thoáng. Vội vàng chạy vào chợ lấy gói “sốt” và mang ra quầy tính tiền. Bấy giờ nàng mới ngã ngửa ra vì thấy cả hơn chục lane mà lane nào cũng xếp hàng dài. Chiều thứ Sáu mà, chả trách. Nàng đành đứng vào cuối lane gần nhất vậy. No choice.

Sao mà lâu thế, nàng lẫm bẩm, gần 5 phút rồi mà chỉ nhích đượcvài bước. Nàng nửa muốn bỏ gói “sốt” lại để ra với con cho chóng nhưng nghĩ lại, món “bí-tết” mà không có “sốt” thì quả là mất ngon, nên nhẫn nại đứng chờ.

Quảng 10 phút sau, nàng thở phào nhẹ nhõm vì người kế tiếp là nàng rồi.

- Chào Bác

Tiếng chào bằng tiếng Việt làm nàng giật mình.

Nàng vội quay sang thì thấy một cậu trai khoảng 13, 14 tuổi tay dắt bé Phương đang mếu máu.

- Cháu thấy em Phương như muốn khóc, lại thấy Bác chờ hơi lâu nên đưa em đến cho Bác đây

- Ồ, cám ơn cháu. Nàng quay sang Phương :

- Sắp xong rồi mà con. Rồi nàng nói tiếp với cậu bé :

- Cháu tên gì nhỉ ? Bác tệ quá, không nhớ ra là đã gặp cháu ở đâu nữa nhưng trông quen lắm đột nhiên nghĩ không ra.

- Dạ, cháu là Thanh, con chú Dũng đây. Bác nhớ cháu chưa ?

- Ồ, cháu Thanh đấy ư ? Mới vài năm không gặp mà cháu lớn quá, Bác nhận không ra. À, mà Ba Má cháu có khỏe không ?

- Dạ, cám ơn Bác. Ba má cháu vẫn mạnh. Thôi cháu xin phép Bác, cháu phải đi đây.

- Ừ, cảm ơn cháu. Cho Bác gởi lời thăm Ba Má cháu nhé.

- Dạ.

Nàng nhìn theo bóng dáng cậu bé cho đến lúc khuất sau cửa. Nàng thầm nghĩ anh chị Dũng có thằng con ngoan thật, đẹp trai mà lại lễ phép nữa. Trông thằng bé như là một thiên thần. Mới có mấy năm mà nó lớn hẳn lên, mình nhận không ra.

Lúc tính tiền xong, Quỳnh đưa con ra xe thì thấy có đám đông và vài viên cảnh sát bu quanh chỗ nàng đậu xe. Hốt hoảng, nàng bế thốc cu Phương chạy lại thì thấy xe của mình bị một chiếc xe truck to kềnh càng đụng tới, móp méo, rúm ró đến tận gần cửa sau.

Nàng bỗng giật mình khi cu Phương còn ở trong xe nếu thằng Thanh không đưa nó lại cho nàng thì bây giờ… Nàng nhắm mắt lại, không dám nghĩ tới nữa.

- Mam, is this your car ?

Tiếng của viên cảnh sát kéo nàng về với thực tế.

- Y…Yes. Nàng líu ríu trả lời

- This drunk man hits it from the back, please let me see your registration.

Quỳnh vội mở cửa xe lấy giấy tờ đưa cho viên cảnh sát và nói :

- Will you please call my husband at 555-5678. I don’t know what to do.

- Yes, just take it easy, mam. Do you like to take some rest in my car ?

Quỳnh líu ríu để cho người cảnh sát dìu mẹ con nàng vào ngồi trong xe của ông ta. Rồi nàng miên man nghĩ về thằng Thanh. Làm sao mà thằng bé biết nàng đi chợ. Làm sao nó biết là Quỳnh để cu Phương ngồi trong xe. Làm sao mà nó tìm được nàng đang đứng ở quầy tính tiền trong lúc đông người như thế. Và nhất là làm sao nó nhận được Mẹ con nàng vì chính nàng cũng chỉ ngờ ngợ nhận ra nó thôi. Bao nhiêu là câu hỏi đang quay cuồng trong đầu của nàng. Quỳnh tự trách mình sao quá lơ đảng, không hỏi thằng bé cho rõ ràng. Nàng nóng lòng được liên lạc với anh chị Dũng, ba má của vị cứu tinh con nàng.

Rồi Quang, chồng nàng, đến. Khi chàng giải quyết mọi vấn đề với nhân viên cảnh sát xong thì chàng đến bên Quỳnh và Phương :

- Con và em có sao không ? Đã hết sợ chưa ?Thôi, mình về đi em.

Quỳnh như người mất hồn, để Quang dìu ra xe...

Về nhà rồi nàng chẳng thiết ăn uống chi nữa mà tìm chỗ nằm nghỉ. Quang biết vợ chưa hoàn hồn vì tai nạn vừa qua nên để yên cho vợ nghỉ ngơi. Cha con chàng nấu đỡ gói mì ăn qua loa rồi chàng cho cu Phương đi ngủ.

Đến khoảng 12 giờ đêm thì Quỳnh thức dậy kêu đói. Quang đưa vợ ra bếp nấu mì cho nàng ăn và an ủi :

- Xong hết rồi em ạ. Tên ấy say rượu mà lại lái chiếc xe truck khổng lồ đâm vào xe em. Cũng may là em và con không ở trong xe nếu không thì nguy đấy. Hãng bảo hiểm họ sẽ kéo xe đi và bồi thường thỏa đáng cho mình. Ngày mai anh đưa em và con đi khám tổng quát cho chắc ăn.

Quỳnh phân bua với chồng :

- Em không biết nói sao nữa. Nhưng anh biết không ? Tí nữa thì mình mất bé Phương đấy.

- Em nói sao ?.Chuyện như thế nào ?

Quỳnh kể lại câu chuyện từ đầu đến cuối cho Quang nghe, nhất là lúc thằng Thanh con của anh chị Dũng đưa thằng Phương lại cho nàng.

Quang thừ người một đỗi rồi mới thốt được :

- Thế thì lạ thật...Thôi, để mai mình gọi cho anh chị Dũng xem sao. Anh cũng nhớ là anh chị ấy có một đứa con trai, có lẽ bây giờ nó khoảng 13 hay 14 tuổi gì đó. Nhưng anh chị ấy cũng ở cách đây khoảng hai tiếng đồng hồ lái xe chứ ít gì. Bây giờ thì trễ rồi, mình đi ngủ đi. Em cũng chưa khỏe hẳn đâu.

Sáng sớm hôm sau vợ chồng chàng lục lọi mãi trong đống giấy tờ cũ mới tìm ra số phôn của Dũng. Chả là cũng đến ba bốn năm rồi chàng không liên lạc với bạn, từ ngày Dũng dời lên vùng Los Ageles.

Quang quay số gọi bạn. Sau vài tiếng kêu, ở đầu dây bên kia là giọng nói của Dũng mà Quang nhận ra được ngay :

- Helo !

- Chào anh Dũng. Anh có nhận ra ai đây không ?

- À, xin lỗi ai vậy ?

-Tôi đây.Quang đây.Anh không nhận ra tôi sao ?

- Ồ, anh Quang. Trời đất, lâu lắm rồi mới nghe tiếng bạn. Xin lỗi nhé, chưa nhận ra ngay vì bất ngờ quá. Anh chị khỏe không ?

- Cám ơn anh, tụi này không được khỏe lắm. Anh chị thì sao ?

- Tụi tôi bình thường. Anh nói không khỏe là sao? Cóù chuyện gì xảy ra à ?

- Vâng, cũng có chút chuyện nhà không ổn. Mà khỏe làm sao được khi bạn đến gần nhà mà lại không ghé vào, tệ thế. Bộ không còn coi tụi này là bạn nữa sao ?

- Làm gì có. Tụi này có bao giờ quên bạn đâu. Có điều, đi cày tối ngày rồi thời gian qua có nhiều việc dồn dập xảy đến, bù đầu nên sơ xuất thôi !

- Thế hôm qua anh chị không xuống San Diego thật à ?.Còn cứ mãi làm bộ

- Tụi này từ ngày rời San Diego chưa có dịp về lại lần nào. Có lúc tính đi Sea-World nhưng rồi lại không tiện, đành chịu vậy

Quang quay sang Quỳnh :

- Anh bạn này của tôi cố chấp thật. Em nói chuyện với anh ấy đi.

Quỳnh cầm phôn :

- Chào anh Dũng. Quỳnh đây...

- À, chào chị Quỳnh. Ghị coi đấy, Quang cứ đổ tội cho tôi không à. Thôi thế này nhé, mai anh chị lên tụi này chơi đi để tụi này có dịp tiếp đãi gia đình bạn và để tôi với Quang lai rai vài sợi và tâm sự. Thế nào, được không ?

- Mai hả ?

Quỳnh liếc nhìn Quang dò hỏi. Quang gật đầu.

- Vâng, mai tụi này sẽ lên quấy anh chị một chuyến vậy. À, chị Duyên đâu anh. Cho tôi nói chuyện một chút nào.

- Nhà tôi đây.

Có tiếng Duyên tiếp liền, sau đó :

- Helo, chị Quỳnh. Khỏe không chị ?

- À, chị Duyên, Tụi này không khỏe lắm. Tôi vừa bị đụng xe.

- Ồ, vậy ư ? Thế chị có sao không ?

- Tôi không sao. Một tên say rượu đụng cái xe không của tôi bẹp dí chị ạ.

- Chúa ôi ! May người không sao là tốt rồi.

Quỳnh thăm dò :

- Hôm qua tôi có gặp cháu Thanh nhà anh chị đấy. Gớm, thằng bé càng lớn càng giống anh Dũng ghê. Cháu ngoan và lễ phép lắm, trông nó như là một Thiên Thần nhỏ vậy. Anh chị thật có phước.

- Chị...Chị nói gì ? Chị gặp cháu Thanh thật ư ?

Giọng Duyên lạc đi, như không còn nói ra hơi nữa.

Quỳnh bàng hoàng :

- Vâng, tôi đã gặp cháu chiều hôm ấy...

Rồi Quỳnh chậm rãi kể lại câu chuyện từ lúc nàng rời Sở làm cho đến lúc gặp thằng Thanh, rồi tai nạn xảy ra như thế nào cho Duyên nghe. Rồi nàng kết luận :

- Cháu Thanh là vị cứu tinh của cháu Phương nhà tôi, của gia đình tôi đấy.

- Thế thì lạ quá vì...

Duyên bỏ lửng câu nói và hình như Duyên làm rơi điện thoại.

- Chị Duyên, chị sao thế. Anh Dũng đâu ?

- Tôi đây. Nhà tôi bị shock. Thôi chào anh chị nhé.

Dũng cúp phôn.

Quang và Quỳnh đều ngơ ngác. Quỳnh hỏi chồng :

- Thế này là thế nào vậy anh ?

-Anh đâu có rõ. Tại sao anh Dũng lại cúp phôn vậy kìa ?. Anh ấy nói chị bị shock. Không lẽ chị ấy lên cơn đau tim đột ngột sao ? Thôi, bề nào mai mình cũng ghé thăm anh chị ấy một chuyến.

Vợ chồng Quang ghé chợ mua một bó hoa thật đẹp. Riêng Quang, chàng không quên cõng một chai VSOP thật chiến và nhủ thầm trong bụng “ kỳ này cho cu cậu quắc-cần-câu mới được “. Đặt cu Phương vào ghế và thắt dây an toàn cẩn thận, vợ chồng chàng lên đường thăm người bạn cũ.

Đến nơi Quang và Quỳnh được vợ chồng bạn đón tiếp một cách không mấy niềm nở. Nhất là cái nhìn nửa như soi mói, nửa như trách móc chứ không được vồn vã thân thiết như lúc chuyện trò điện thoại hôm qua.

Sau năm ba câu chào hỏi thường tình, chịu không nổi, Quang lên tiếng thăm dò :

- Không biết vợ chồng tôi có lầm lỡ gì qua câu chuyện mà anh chị kém vui vậy?. Thật sự thì chúng tôi chỉ muốn thăm hỏi anh chị và cám ơn cháu Thanh về sự việc xảy ra hôm ấy...

Dũng đỡ lời :

- Anh chị đừng hiểu lầm, chúng tôi không có gì buồn giận anh chị cả. Tôi xin hỏi lại một lần. Có phải là đúng chị gặp cháu Thanh nhà tôi không ?

- Thì chứ còn gì nữa, Quỳnh trả lời. Chính cháu nói thế với tôi mà !

Dũng chỉ tay lên bàn thờ :

- Cháu Thanh nhà tôi đã mất gần hai năm nay rồi do một tai nạn xe hơi lúc cháu đi chơi với chúng bạn. Di ảnh cháu trên đó, anh chị thấy chưa ?

Quang và Quỳnh đều ngước nhìn lên bàn thờ có cái hình của Thanh đàng sau bát nhang còn đang cháy.

Quang hốt hoảng :

- Thế cháu nào mà nhà tôi đã gặp đây !

- Tôi thật không hiểu. Như anh chị biết, vợ chồng tôi chỉ có một cháu gái, con Quyên, đang đi cắm Trại theo Ca Đoàn và một cháu trai là thằng Thanh vắn số này thôi.

Quang và Quỳnh đều thẩn thờ. Quang ngả đầu ra sau ghế suy nghĩ mông lung…

Sau đó vợ chồng Dũng đưa gia đình Quang ra nghĩa trang gần đó viếng mộ Thanh.

Quang và Quỳnh đều đốt một nén nhang và thành tâm khấn nguyện :” Cháu Thanh thân mến. Hai Bác cám ơn cháu đã giúp đỏ gia đình Bác hôm ấy. Nếu không có sự giúp đỡ này thì có lẽ hai Bác đã mất đi em Phương rồi. Bác biết cháu linh thiêng lắm. Đối với hai Bác thì cháu luôn luôn là một Thiên Thần bé nhỏ. Cháu hãy nhận nơi đây sự biết ơn của hai Bác và một chút hương thơm của đóa hoa này. Hai Bác sẽ cùng với Ba Má cháu xin lễ và cầu nguyện để nhớ tới cháu mãi “

Hoàng Thy