Thursday, June 30, 2005


Cô gái hàn trăng

Hoàng Thy


Bến vắng đò thưa khách tao nhân
Thơ túi rượu bầu vẻ thong dong
Mơ màng chàng ngắm trăng cùng gió
Bóng liễu im lìm soi nước trong
Cô gái nhẹ tay khua mái chèo
Cho thuyền lìa bến vắng qua sông
"Ô kìa cô lái nhẹ tay chút
Tiếc qua,ù vầng trăng vỡ vụn rồi "
Cô lái ngừng tay chèo quay lại
Nhìn kỹ văn nhân, thốt nhẹ nhàng :
"Sao ông đổ tội cho tôi thế
chút nữa trăng tròn lại ông xem"
"Ồ nhỉ vầng trăng tròn lại rồi
Cô em hàn khéo quá đi thôi
Vậy cô hàn lại giùm tôi với
Một nửa con tim đã vỡ rồi "
"Nước lặng là đất nước bình yên
Thì ta mới có cảnh thần tiên
Bây giờ vận nước đang nghiêng ngả
Sao đành ông ngồi hưởng gió trăng ?"
Khách nghe chừng giận lắm hay sao
Mà bỏ đi không một tiếng nào
Quẳng thơ cùng rượu bên sông vắng
Cô lái nhẹ buông tiếng thở dài
Đã mấy thu rồi bỗng một chiều
Có chàng tráng sĩ, bến sông xưa
Hình như chàng chờ cô lái cũ
Để kết thâm giao một mối tình.

Hoa`ng Thy