Thursday, June 30, 2005


Dĩ vãng nhạt nhòa

Hoàng Thy


Ta vẫn mơ những ngày xưa dĩ vãng
Đã nhạt nhòa trong một thoáng nhỏ nhoi
Khi Xuân sang nắng vàng soi nỗi nhớ
Chiều chợt về trong tan vỡ hư hao
Ta vẫn mơ bằng niềm đau ký ức
Từng giọt sầu mang tiềm thức u mê
Vùng thời gian che khuất nẻo đi về
Cho hồn lạc trong cơn mê tiền kiếp
Cả dĩ vãng nhạt nhòa nay đã khép
Thân lạc loài hồn da diết thở than
Ta là ai trong nhân thế điêu tàn
Mà giữ lại lời than van thống thiết
Thà ta là tên khùng điên quên hết
Cả tên mình và cội gốc từ đâu
Thì có lẽ ta chẳng thấy đớn đau
Cho thân phận đời kiếp sau sẽ khác
Nhưng đã trót là con dân một nước
Ta bàng hoàng trong giây phút tan hoang
Ta mơ ngày non nước lại huy hoàng
Ta thoát kiếp thân tằm trong ổ kén

Hoàng Thy